Ngón tay 2006
Ngón tay.
Cách đây khá lâu, tại cái ga xép nhỏ này nổi lên một truyền thuyết. Đó là câu chuyện về một kẻ móc túi mà người ta vẫn gọi là Hà “Phật thủ”. Mặt mũi, tuổi tác của hắn không ai hay. Chỉ biết hắn đã “làm ăn” 3 năm liền ở ngay cái ga xép này ngay trước mũi cảnh sát. Cả ăn trộm thế nào chẳng ai biết hoặc có biết chăng nữa thì người ta cũng chỉ biết rằng mình đã mất đồ mà thôi. Cảnh sát hình sự ăn chực nằm chờ đến hàng tháng trời mà vẫn trắng tay. Đấy là chưa kể 3 cái thẻ cảnh sát được gửi về công an thành phố qua đường bưu điện..
Âý thế mà tất cả những việc này đã trôi qua lâu lắm rồi và truyền thuyết về tay móc túi xuất quỷ nhập thần đó cũng cũng tan biến như khói thuốc lá kể từ khi hắn hoàn toàn bặt vô âm tín cùng với những vụ móc túi “vô tiền khoáng hậu” .
Con Phương biết rõ cái truyền thuyết này, rõ hơn khá nhiều người. Vì ít nhiều gì dân du thủ du thực vùng này cũng đang gọi nó bằng cái tên “Phật thủ” .
Nó quăng hai cái ví và xấp giấy tờ vô ích trong đó vào cái rãnh cùng với cái sim điện thoại vừa tháo ra khỏi cái máy Nokia.
Nhếch mép cười, tự khen mình, nó lấy ra hai viên kẹo cao su bỏ vào mồm nhai, rồi quay lại khu nhà ga.
2 cái ví và một cái điện thoại nhưng tất cả chưa được nổi một triệu đồng. Có vẻ như dạo này người ta không để tiền vào ví nữa.
Nó dựa vào một cây cột lớn trong 8 cái cột ở sân ga. Vừa nhai kẹo, nó vừa liếc ngang liếc dọc.
Thoạt trông, nó không giống dân chơi bời hay dân bụi đời, mà có cái gì đó chân chất chơn. Chính nó cũng nói là làm thế mới ít bị để ý: quần bò đen sờn bạc, áo sơ mi ở trong áo len, giày vải-một bên dây giày tuột ra nhưng nó cũng chẳng thèm để ý, găng tay cắt ngón, đó là những gì người ta có thể thấy được từ nó. Ngoài ra còn có một cái túi đầy sách vở, cho dù số ngày tới trường của nó còn ít hơn tháng Hai Nhuận.
Tàu chưa về ga. Người vắng hoe. Chỉ có mấy ông xe ôm ngồi tán chuyện về cuộc đời buồn chán cho đỡ ngán ngẩm. Mấy bà bán hàng nước thì nói chuyện phiếm cùng những người chờ tàu. Có một bà lão ăn xin ngồi trong xó đằng kia, chẳng nói năng với ai và cũng chẳng ai để ý tới bà. Đâu đó, mấy vị đồng phục cũng lượn lờ qua lạị. Nhưng, đường ai nấy đi, việc ai nấy làm.Ai hơi đâu để ý đến một con nhóc mắt một mí, có đến bảy phần giống con trai, như nó. Nó móc túi chẳng phải do thiếu thốn gì cho cam: nhà nó không phải thuộc hạng “nứt đó đổ vách” nhưng cũng không phải là không chiều nổi nó. Nó móc túi, đơn giản, chỉ vì thích.
Thường thường, “sản phẩm” sau “thu hoạch”, nó sẽ mang khao bọn đàn em- cái bọn “rượu thịt” làm nó chán ngấy. Chẳng đứa nào thật lòng, thậm chí ,chẳng có đứa nào nó tính là người cả. Nhưng biết làm sao? Nó không chơi với bọn này thì chơi với ai? Có ai dám lại gần nó đâu.
Mười giờ ba mươi phút. Tàu chưa về ga. Vậy là lại về trễ như thường lệ. Đã trễ thì người ta sẽ vội vàng như thường lệ. Và đã vội thì nó lại càng có nhiều cơ hội “kiếm chác”, cũng như thường lệ.
Người ngày một đông khiến nó có cảm giác cái ga xép này nhỏ đi. Chen chen chúc chúc, tất cả cùng dấn cùng đẩy, cùng chửi bới và cùng hít, cùng thở… Tàu về bến. Hành khách lên xuống tàu chui ra chui vào qua hai cửa rất nhỏ. Chắc nhỏ để phù hợp với cái ga này. Bà lão ăn xin nhấc người khỏi góc tường, cầm cái ca, từng bước từng bước, đi lại phía cổng dành cho người xuống tàu.
Con Phương cười khẩy. Thời buổi này còn ai cho ăn mày tiền nữa đâu.A! Mà ngoại trừ nó những hôm cao hứng ra. Âý vậy mà vẫn có người làm cái việc nó cho là hi hữu đó. Đó là một người đàn ông trung niên, mặc một chiếc áo vét đã cũ, vừa mới thả tờ hai mươi ngàn đồng vào cái ca, trong tiếng cám ơn rối rít của bà lão và trong ánh mắt sáng rực của con Phương. Nó đã thấy cái ví và chỗ để ví. Hơn thế, nó thấy ghét người đàn ông đó. Nó cảm thấy đấy chỉ là hành động “đạo đức giả” mà thôi.
Nó tiến về phía ông ta và bà lão.
…
“Mình chưa bao giờ bị phát hiện. Nhất là chưa hề bị bắt quả tang. Đúng! Chưa bao giờ cả!”_ Vừa chạy bán sống bán chết, nó vừa lẩm bẩm. Nó bị phát hiện gần như lập tức, khi nó rút được cái ví của người đàn ông đó, cho dù nó đã giở hết tuyệt chiêu ra rồi. Lần này khác quá, ông ta quá tinh tường. Bàn tay vuột qua nó vừa nãy chỉ có bốn ngón, chỉ kịp nhìn thấy hình ảnh đó, trước khi nó bỏ chạy. “Chưa bao giờ mình gặp gã nào như thế! Quỷ quái thật! Chết tiệt!”_ Nó băng qua đường lớn vào lúc thanh chắn barier vẫn đang tiếp tục hạ xuống. Hai dòng xe cộ dừng lại để chờ đoàn tàu chở hàng còn đang dồn toa. Người đi đường thì nhốn nháo hết cả lên, còn nhà tàu thì cũng vội vội vàng vàng làm cho nhanh nhanh chóng chóng…Hai bên đường, người ta nhìn nó đầy trân trối nhưng cũng mặc kệ. Người nhân viên nhà ga có quát tháo cái gì đó nhưng cũng không chặn được nó lại. Phía sau, người đàn ông kia vẫn chưa định buông tha, chỉ có điều ông ấy không hô hoán lên như những người khác…
Con Phương lách qua đám đông thật dễ dàng, định bay vọt qua đường tàu, sang bên kia đường trước khi đoàn tàu đến nơi và sẽ chắn đường, giúp nó chạy thoát. Nhưng, chẳng ai biết trước được điều gì sẽ xảy đến với mình cả, con Phương cũng thế. Nó dẫm phải dây giày, ngã dúi về phía đường ray. Người đi đường lúc đó mới hét toáng lên kinh hoàng. Vẻ mặt mấy bác nhân viên nhà ga thì tịnh không còn giọt máu nào. Tàu tuy đi chậm, nhưng lại đang lùi, nên viên lái tàu có cố lắm cũng chỉ còn biết kéo phanh thôi chứ cũng chẳng thể làm gì hơn được cả. Vẻ mặt con Phương cũng dại dần đi, chẳng còn biết phải biểu cảm thế nào nữa.
Lại nói về phần người đàn ông. Nếu nhìn không thì chẳng ai tin được người đó mới chỉ hai mươi tư tuổi. Vẻ mặt phong trần của anh dễ làm người khác tin chắc chắn rằng anh ba mấy chứ chẳng đùa. Hơn thế nữa, bàn tay phải của anh lại mất một ngón, khiến nhiều người hiếu kì vẫn cứ đoán già non về lai lịch của anh theo một cách nào đó mà người ta nghĩ ra được. Nhưng trái với những gì ngừời ta đoán, anh chỉ là một thợ lái máy cẩu bình thường mà thôi. Nếu có gì đó khác thường thì thật sự là có, nhưng có lẽ phải ngược về quá khứ 5 năm trước,khi mà bàn tay phải của anh hoàn toàn bình thường chứ không như bây giờ, cũng tại cái ga xép này, cái thời mà người ta vẫn còn gọi anh bằng cái tên: Hà “Phật Thủ”….
…
Khi đứa con gái chạy băng qua đường tàu, thì anh còn loay hoay với đám đông đang chen lấn để cùng chờ thanh barier nhấc lên. Thường thường, những lần chuyển toa như vậy gây tắc đường tới cả tiếng. Nhưng cũng may là cả cái ga xép nhỏ này, con đường đó, thị trấn này, những chuyến tàu cùng cái cảnh chờ đợi như thế này vẫn giống y hệt năm năm trước, chẳng thay đổi gì hết. Bờ tường thấp ngăn cách và song song với đường ray – vẫn như vậy, như từ 5 năm trước. Có khác chăng chỉ là cũ hơn, nhiều rêu hơn mà thôi. Hà nhảy lên tường ,trèo qua nó cũng như 5 năm trước. Có khác chăng thì hôm nay anh là người đuổi chứ không phải là người bị đuổi.
Từ phía bên này tường, anh đón kịp con bé sau khi nó vượt qua được đám người đang bực bội vì chờ đợi. Nhưng rồi, đột nhiên anh dừng lại, nhìn trân trân, sống lưng lạnh toát: cái cảnh trước mắt anh hoàn toàn giống 5 năm trước, hoàn toàn trùng lặp, hoàn toàn giống
…Giống như Hà đang đuổi theo cái bóng của chính mình.
…
Tàu về ga. Người đàn ông-mặc bộ đồ bộ đội còn khá mới- bước xuống tàu, dắt theo hai đứa bé gái. Đứa con gái nhỏ có vẻ như bị say tàu. Nó nôn thốc nôn tháo ngay khi vừa bước xuống tàu.Chị nó đứng cạnh, xoa lưng cho em một cách ân cần. Còn người cha bước vội đến quầy tạp hoá và mua một chai nước suối….
Tất cả những hành động của ba người, mà cụ thể là của người đàn ông mặc áo bộ đội đó, đã không thoát khỏi đôi mắt “đầy thờ ơ” của Hà: đứa bé gái, đứa chị, người cha, chai nước suối và cuối cùng là cái ví tiền-vốn để trong túi áo ngực-nay do vướng hai chai nước nên được đút vội vào túi quần, một phần tư cái ví vẫn còn lộ hẳn ra như mời gọi.
Hà từ từ tiến lại gần. Người đàn ông đưa chai nước cho đứa con lớn-gã móc túi lảng ra phía sau. Ông mở chai nước thứ hai-gã đứng ngay sau lưng ông hai bước. Ông cúi xuống đưa chai nước cho đứa con gái-gã cách ông một bước chân và đang chờ. Ngay khi ông đứng thẳng lên – một khoảnh khắc ngàn vàng. Gã lợi dụng khoảnh khắc cái ví tiền tạo khoảng cách với cơ thể ông để mà móc lấy nó, một cách dễ dàng. Gã quay đi, cách ông ta một bước, với cái ví đang nằm trong túi…
-Này anh… -Người đàn ông tiến về phía gã, nhìn thẳng vào mắt gã.
Một gã móc túi hoàn toàn có thể lảng tránh hoàn toàn có thể lấp liếm hoàn toàn có thể chối phăng hoặc làm toáng lên hay làm một số những điều gì đó khác mà hắn sẽ phải làm mỗi khi có ai phát hiện ra hay nghi ngờ hắn.Nhưng Hà chưa từng làm thế hắn chưa từng bị nghi ngờ, phát hiện chứ đừng nói là bị bắt quả tang như vậy.
Và trước ánh mắt bình tĩnh như nhìn thấu cuộc đời của người đàn ông đó.
Hà bỏ chạy. Gã chạy thật nhanh, vòng qua hàng cột của nhà ga, chạy thẳng ra đường.Rồi lại vòng theo bức tường bao của khu ga, chạy thẳng đến chỗ giao nhau của con đường nhựa với đường ray-nơi người ta đang bực bội chờ đợi đoàn tàu chở hàng dồn những toa cuối cùng trước khi lăn bánh…. Gã ngoái lại. Người đàn ông vẫn theo sát nút. Không chậm một giây, gã phóng tới, bám vào bức tường và đu sang bên kia trong sự tức tối và những hồi còi của nhân viên nhà ga. Nhưng khác với những gì hắn đang nghĩ, người ấy cũng lao theo và vượt qua bức tường còn nhanh hơn cả gã. Điều này làm cho Hà hoang mang hơn bao giờ hết. Lúc này, thanh barier đã được nhấc lên vài phút,dể tránh kéo dài tình trạng tắc trước đợt dồn toa cuối cùng của chuyến tàu chở hàng. Người ta nườm nượp băng qua từ hai phía của giao lộ, đám tắc nghẽn nhanh chóng được giải toả theo mong dợi của nhà tàu và cả của những người ở đó. Tất cả mọi người đều có vẻ nhẹ nhõm, trừ có người lái xe tải đang còn kẹt cứng ở cuối đoàn, vẫn đang gào lên nguyền rủa cái xe không chịu nổ máy…
Hà lao nhanh về phía giao lộ, mắt không ngớt liếc nhìn phía sau. Người nhân viên bước lại tấm chắn đường, dòng người cũng đã vãn bớt ít nhiều, họ lại quay lại với chuyến tàu chở hàng đang chuẩn bị dời đi. Chiếc xe tải, lúc bấy giờ mới chịu nổ máy, nó trờ tới trước vội vã để kịp qua bên kia đường trước khi lại phải đứng chờ. Ngay lúc đó, Hà cũng cuống cuồng lao tới.Hắn lao tới vừa kịp lúc bóng đoàn tàu lùi qua còn chiếc xe thì trờ tới. Qúa nhanh để bất cứ ai kịp phản ứng điều gì, kể cả gã móc túi xuất quỷ nhập thần được mệnh danh “Phật thủ” kia. Chiếc xe tải đề ga quá mạnh, lao thẳng vào Hà. Còn gã thì bấn loạn, cứ thế lao thẳng vào cái xe. Nhưng cũng nhanh chóng, gã nhận ra mình bị hất tung lên, văng về phía sau, rơi mạnh xuống nền đất trong tiếng la thét đầy sợ hãi của người bên đường. Không phải do xe tải đụng phải, mà là do người đàn ông đuổi theo gã đã bắt kịp, và thay vì một cú đấm-có thể sẽ lấy đi hàm trên hoặc hàm dưới của Hà, thì ông lại hành động như thế-cứu gã khỏi cái cảnh kinh hoàng đó. Số của gã, có thể nói theo một cách nào đó, thì quả là may mắn thật. Nhưng, không phải người nào cũng giống như gã, cũng hưởng được sự may mắn như thế. Ví như người đàn ông mặc bộ quần áo bộ đội đó chẳng hạn, ông ấy vừa bị xe tải đụng: cả thân người đập vào chiếc xe, đầu đập mạnh xuống đất, máu chảy lênh láng…Hà không dám nhìn tiếp, không dám nán lại đó lâu, gã lẫn nhanh vào đám người đang bu lại ngày một đông để hóng hớt chuyện của người khác mà đoán già non.
…
-Thật là ngu! Cho đáng đời! _gã nói với Tâm, thằng đệ tử chí thân của gã.
-Ông ấy chết rồi hả đại ca? _Tâm hỏi
-Sao tao biết! Ngu sao mà ở lại đó!_gã nước đôi. Hai thằng uống hết hai chai Lúa Mới rồi mà Hà vẫn tỉnh queo cứ như thể chưa từng có gì làm gã say nổi. Gã không sao vứt bỏ được hình ảnh người đó, người đàn ông lạ mặt đã kéo gã ra khỏi cái đầu xe tải, giúp gã thoát khỏi cái chết. “Ngu! Ngu quá! Sao mà ngu vậy?”_gã rủa thầm cái điệp khúc này trong những hớp rượu, trong đầu gã, cho tới khi hai mắt gã mờ đi, “chắc do rượu!”. Nhưng rồi, gã còn nhận ra rằng có cái gì đấy, uơn uớt, nóng hổi đang lăn trên gò má,” chắc cũng là rượu nốt!”…
Gã đứng dậy, trả tiền rồi nhìn xung quanh. Thằng Tâm đã về từ lúc nào. Dù sao nó cũng còn có cái nhà để về chứ không như gã. Gã lại lang thang. Chân cứ bước vô hồn. Cuối cùng, không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, hắn lại lết về cái sân ga…
…
-Sao ba lâu về vậy chị hai?_ con bé con đang mếu máo nhìn chị nó. Có vẻ hai đứa là người miền Nam.
-Ba bảo ở đây đợi ba mà! chắc là chút xíu nữa sẽ quay lại thôi!_con bé chị đang an ủi, dù “lát nữa” của nó đã bắt đầu từ cách giờ cũng khá lâu rồi, hình như là từ khi trời còn sáng gì đó, cho tới tận bây giờ là đã tối mịt rồi, nhưng chính nó cũng đang không hiểu sao ba nó vẫn chưa quay lại.
…
Hà lặng người nhìn hai con bé. Trời đêm rét lắm. Trời đã vào đông nên gió cũng lạnh hơn dù ngày vẫn nắng đều.
…
-Lúc ban ngày cũng có nhiều người hỏi thăm. Nhưng chúng nó hình như không giao tiếp với người lạ hay sao ấy!
-Liệu có phải con của cái ông bị tai nạn hồi trưa không nhỉ?
-Chả biết! nhưng cũng nên xem phải làm gì đi chứ, giờ đã muộn rồi!
-Thử rồi nhưng chúng nó không nói cũng không tiếp chuyện!
-Hay gọi cảnh sát nhé?
-Ô! Hay! Bà này rỗi việc nhỉ!
… Những câu nói thì thầm của những nhân viên nhà ga với mấy bà lao công đều lọt đủ vào tai Hà cả. Gã nghe thấy hết, và trong đầu, cái điệp khúc “Ngu! Ngu quá! Sao mà ngu thế!” lại vang lên. Gã nhìn hai đứa bé đang ngồi trên hàng ghế đầu ở sảnh ga một lần nữa rồi quay bước. Gã đi. Đi miết trong đêm tối, để rồi lại một lần nữa nhận ra mình đang đứng trước nhà ga.
Hai chị em chúng nó vẫn còn ở đó. Trong lòng hắn quặn lên, “chắc là do rượu!”. Rồi gã cảm thấy có cái gì đó đang gào xé, bứt rứt trong dạ dày, “chắc cũng do rượu nốt!”. Cổ họng gã đắng ngắt lại và nghẹn thở,” chắc cũng tại rượu mà ra cả!”.
Gã rút cái điện thoại khỏi túi, rồi chợt nhớ ra là gã không biết số của đồn công an. Trời về khuya càng lạnh hơn nữa. Đứa chị lấy áo trong va ly mặc cho em,rồi vòng tay qua, ôm con bé vào lòng. Mắt nó vẫn còn dõi ra phía đường, trong khi con bé con đã thiếm thiếp trong vòng tay chị. Chẳng một ai đi qua lại cả.
Hà vẫn còn nán lại đó, nấp sau bóng cây cao du lớn, nhìn vào sân ga.Gã không dám bỏ đi nữa. Gã thấy lo cho hai đứa nhỏ. Trời đêm ở đây chẳng tốt đẹp gì, ngay cả với những kẻ như gã.
“Ngu! Ngu quá! Sao mà ngu thế!”_ Gã lầm bầm thành tiếng, to dần to dần, vang dần trong đêm.
Gã chạy qua đường, thẳng vào sân ga, những người chờ tàu nhìn gã trân trối.Gã tiến tới…
-Ông là ai? _con bé chị ngước lên nhìn gã-đang đứng trước nó-mà hỏi.
-Chẳng là ai cả! _Gã nhát gừng, giọng lạnh lùng.
-Ông muốn gì?_nó lại hỏi.
-Chẳng gì hết!_gã lạnh lùng đáplại.
…Có người thân không? _gã hất hàm và hỏi.
-Ba tui đi vệ sinh sắp sửa quay lại rồi!.
-Ba mày không quay lại đâu!
-Ông muốn gì!? Tôi sẽ gọi cảnh sát!_con bé bắt đầu lớn tiếng và hơi run, mắt nó hơi đỏ lên, long lanh.
-Đây! Gọi đi! _gã quăng cái di động xuống cái ghế cạnh nó rồi quay lưng bỏ đi trước sự ngạc nhiên vô cùng của con bé.
…5 phút
…10 phút
…rồi một tiếng sau, cuối cùng xe xảnh sát cũng đến sân ga. Người ta đưa hai đứa bé đi. Chuyến tàu cuối ngày cũng đã chyển bánh, thậm chí, mấy người vô gia cư cũng đã đi ngủ. Vậy mà Hà vẫn còn đứng mãi đó…
…
-Giải nghệ! Là sao!? đại ca!?
-Chẳng là sao cả!
-Nhưng…
-Rầm! _gã đập tay xuống bàn, rồi ném ra một vật khiến hơn nửa cái quán phải trợn mắt, một phần tư rú lên, một phần tám thì nhảy dựng khỏi ghế còn bà chủ ngất tại chỗ.
Đó là một ngón tay – ngón tay trỏ tay phải của gã_bàn tay được mệnh danh “Phật Thủ”.
-Tao thề! sẽ không móc túi nữa!
…
Con Phương ngã dúi dụi về phía trước. Thân người nó nằm trên đường ray, trong khi đoàn tàu đang trờ tới.
Phía sau Hà cũng đã theo kịp.Trên môi anh bất giác nở một nụ cười.
Kenxfire
Nhà quê, tháng 10 năm 2006